Không giấu nỗi búc xúc, ông Phạm Văn Cường nước mắt lưng tròng cầm tờ đơn tố cáo Chánh án TAND huyện Mường Lát (Thanh Hóa). "Tôi là anh trai ruột Phạm Văn Quyền, sinh năm 1963 giáo viên Trường tiểu học Khu Kéo, xã Nhi Sơn, Mường Lát, phía nguyên đơn trong vụ án "xin li hôn" mà TAND huyện Mường Lát đưa ra xét xử sơ thẩm ngày 13-10-2011.
Ông Cường lí giải vì sao mình phải từ miền Nam lặn lội vượt hơn một nghìn km về quê để làm cái việc không đáng phải làm: “Tôi là người Thanh Hóa, gắn bó khá lâu với mảnh đất vùng cao Mường Lát. Khi vào Sài Gòn sinh sống rồi có duyên với cửa Phật, tôi vẫn canh cánh bên lòng cậu em trai vốn bị mặc cảm bởi đôi chân bị khuyết tật. Cuộc sống hôn nhân của em tôi đã đến hồi "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt" không thể cứu vãn được nữa do cô em dâu đã nhiều lần cho chồng "mọc sừng". Cứ ngỡ việc nộp đơn ra tòa xem xét cho cả hai thuận tình li hôn là xong. Ai ngờ, bắt đầu từ đây cậu em bước vào vòng xoáy chạy vạy khắp nơi vay tiền để "cống" cho ông Chánh án mới được cho li hôn với người vợ đã bao năm bạc tình, cạn nghĩa, ông Cường bộc bạch.
Còn ông Phạm Văn Quyền (em ông Cường) kể: "Trong thời gian thụ lí vụ việc, Chánh án Đỗ Chí Nguyện đã nhiều lần gợi ý, làm tiền với chúng tôi. Ngay buổi đầu mang đơn đến, ông Quyền đã được Chánh án giới thiệu qua thư kí tên Dũng viết hộ đơn lệ phí là một chầu giải khát giá 200 nghìn đồng. Vụ việc sau đó đã được hòa giải nhưng bất thành, ông Quyền được Chánh án "đặc ân" mời lên Phòng làm việc để dặn dò(?). Tôi (ông Cường - PV) và Quyền đến phòng thì ông Nguyện nói các anh phải đưa 5 triệu đồng mới thụ lí hồ sơ. Tôi hỏi "thu tiền làm gì mà nhiều vậy” thì Nguyện nói đây là lệ phí cho Tòa cấp trên. Tôi chỉ có 3 triệu đồng mang theo liền để lên bàn làm việc. Nguyện hất đầu ra hiệu cho Dũng thư kí cầm tiền đút vào bên dưới bộ hồ sơ, sau đó Nguyện bảo chúng tôi cho số điện thoại để tiện giao dịch.
Mấy ngày sau đó, ông Nguyện gọi điện cho tôi nói là vụ án có dấu hiệu phức tạp nhiều tài sản cần phải xác minh nên yêu cầu tôi chuẩn bị một khoản tiền chi ăn uống, xăng xe đi lại, bồi dưỡng cho cán bộ… Tôi nói đã đưa 3 triệu rồi còn gì? Nguyện nói "tiền này là khác". Thấy vô lí, tôi không yêu cầu xác minh gì cả, lời khai trong đơn là hoàn toàn trung thực. Chờ đợi quá lâu, tôi gọi điện thoại cho vị Chánh án thì ông ta vẫn khẳng định: Vụ án rất phức tạp phải cần khoản tiền lớn để chi phí và bồi dưỡng cấp trên. Sau một hồi vòng vo, gợi ý trắng trợn của vị quan tòa dùng quyền lực "vòi" đủ 18 "chữ", (tức 18 triệu đồng). Sợ vị "quan tòa" này "bẻ cong" công lí nên anh em tôi bàn đi, tính lại rồi đành tặc lưỡi đồng ý giải phóng càng sớm càng tốt để em tôi yên tâm công tác và nuôi dạy con cái. Cũng từ đó, ông Chánh án Nguyện thường xuyên gọi điện cho tôi nhắc mang tiền đến, nhưng chạy vạy vay mượn khắp nơi vẫn không đủ. Vì “thương tình”, vị Chánh tòa hạ xuống còn 10 triệu đồng, nhưng với điều kiện khi nào nộp đủ mới tiến hành thụ lí, bằng không sẽ cho ngâm hồ sơ! Ông còn cam kết “khi nào có tiền "lót tay" sẽ giải quyết theo hướng có lợi cho đương sự, cứ yên tâm đi”.
Nhận thấy hành động vòi tiền trắng trợn của Chánh án Đỗ Chí Nguyện, anh em ông Cường đã làm đơn tố cáo gửi các cơ quan chức năng và báo chí. Trong đơn ông Cường khẳng định: "Vị Chánh án này đã có thái độ hách dịch, trịch thượng, ứng xử giao tiếp thiếu văn hóa với công dân".
Mặc cho mưa phùn, gió rét vượt trên 300 cây số rừng núi hiểm trở để lên với huyện vùng cao Mường Lát, gặp trực tiếp nguyên đơn Phạm Văn Quyền nghe ông kể lại đoạn trường chạy án và cung cấp đoạn băng ghi âm xung quanh cuộc mặc cả tiền "lót tay" để xử án, chúng tôi thực sự ngỡ ngàng, hổ thẹn thay cho vị Chánh án đại diện cho cơ quan tố tụng, "cầm cân nảy mực" lại có những hành xử như vậy. Không phải chỉ một vụ việc nêu trên mà từ đầu mối này chúng tôi đã tiếp cận được với một loạt đương sự khác cũng đang có đơn tố cáo Chánh án TAND huyện Mường Lát đòi hỏi phải có tiền "lót tay" mới thụ lí và xét xử.